Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Otogizoushi
via Webjay
PhelitreRivarex
read my profile
sign my guestbook

Visit PhelitreRivarex's Xanga Site!

Name: Mansairaku
Country: Vietnam
Metro: Ho Chi Minh City
Birthday: 5/27/1992


Interests: Interested in anything I understand
Expertise: I haven't found my expertise yet.
Occupation: Medical
Industry: Medical


Message: message meEmail: email me
Yahoo: nemo_nautilux_henryrivarex@yahoo.com.vn


Member Since: 2/26/2006

SubscriptionsSites I Read
Manga_Luver_101
Serene_Kanna
cutepuppy_1905
baby_goblin
Mikany

Blogrings
"Sing to the Moon" Wolf Pack
previous - random - next

HYUUGA CLAN
previous - random - next

Kakashi_Hatake
previous - random - next

Wolverine of the X-Men
previous - random - next

-x- Hyuuga Neji -x-
previous - random - next

Minh la nguoi VIET NAM!!!
previous - random - next

I LIKE SWITCHFOOT!
previous - random - next

Ghost in the Shell: Stand Alone Complex fans
previous - random - next

Harvest Moon is a Wonderful Life
previous - random - next


Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site


Wednesday, July 18, 2007

Mansairaku, anh đ漉 rồi? C?nghe t灁 n鏙 kh獼g?
Mansairaku, t灁 ch嫕 qu?rồi, t灁 mệt lắm rồi. T灁 kh獼g muốn phải nhức 鏂 nứt xương như thế n輇 nữa. Chả ai hiểu cho t灁 cả. Họ cứ quan t滵 t灁 nhưng họ kh獼g hiểu ! KH獼g hiểu t灁 nghĩ g? t灁 muốn g?...T灁 muốn bật kh鏂 lắm, cứ nghiến răng chịu đựng thế n輇 t灁 kh獼g thể t臌p tục sống được...Nhưng t灁 kh獼g thể....Từ l漉 t灁 đ?k骻 n幯 cảm x của m髶h, đến nỗi giờ đ漧 t灁 kh獼g thể kh鏂 được nữa. Giờ t灁 như thế n跢? Chỉ c犥 l?một kh gỗ, một tảng đ? c?hồn m?kh獼g c?cảm x.
Mansairaku, chỉ c?anh, v?Hikaru l?chỗ dựa cho t灁. T灁 tự hỏi liệu một ng輇 n跢 đ?t灁 mất đi anh v?Hikaru th?sẽ như thế n跢? Kh獼g, t灁 kh獼g thể để mất 2 người đ漉. T灁 c?thể mất hết, nhưng 2 người th?t灁 kh獼g thể mất. Anh c?nghe t灁 n鏙 kh獼g?
Mansairaku...


Sunday, July 01, 2007

Người ta thường kh獼g n鏙 những điều người ta chỉ nghĩ. Nhưng với t灁, t灁 lại muốn n鏙 những g?t灁 nghĩ v?t灁 muốn n鏙.
Đ灁 khi t灁 muốn n鏙 điều g?đ?với những người n跢 đ? nhưng những điều t灁 n鏙 xem ra kh獼g được t獼 trọng. Chuyện t灁 n鏙 cứ như l?chuyện phiếm, hoặc chuyện của ri瘽g t灁 v?chỉ m髶h t灁 phải giải quyết n? Giao tiếp với cộng đồng quả thật kh?l跩 sao. Gọi l?cộng đồng m?xem chừng x?hội c犥 c?nh滱 qu? M?đ灁 khi lại vẫn thế. C壾 thời ph嫢 triển v?hiện đại ho?b漧 giờ khiến người ta đầu tắt mặt tối với bao nhi盦 l?c獼g việc, bao nhi盦 l?vấn đề. Giải quyết c獼g việc c?nh滱 chưa xong th?lo g?đến người dưng nước l??
N鏙 những g?t灁 chỉ nghĩ. ?nghĩ của t灁 chứ kh獼g phải của cộng đồng. Người ta c?thể nghĩ sai lệch m?cũng c?thể nghĩ đg đắn. Nhưng điều người ta nghĩ n鏙 l瘽 quan điểm của mỗi người ở một kh燰 cạnh n跢 đ? Người ta nghĩ th?thường nghĩ về bản th滱 m?cũng định 嫥 chỉ bản th滱. Sống m? lo cho bản th滱 l?ưu ti瘽 h跣g đầu. Thời đại hồng hoang ng輇 xưa người ta đấu tranh với nhau để sống cả đấy th灁. Người đ漉 phải gi cho người kh獼g c獼g bao giờ?
D漧 x獳h mắt nối giữa người với người l?cuộc sống. Quan hệ x?hội c?tốt kh獼g tuỳ thuộc bởi d漧 x獳h của mỗi người c?nới lỏng hay thắt chặt. Lỏng qu?th?kh獼g được m?chặt qu?cũng chẳng xong.
L跩 người đ?kh? L跩 người của cộng đồng c跣g kh?hơn nhiều.


Friday, June 29, 2007

Tokyonight.
Hơi thở của đ瘱, nhịp đập của tim , Tokyo. Lạnh l蠼g v?trống trải.
Người đang đứng. T鏂 vẫn đỏ, 嫪 vẫn đen. Dưới 嫕h điện, xa l?t軿 điện, chạy li瘽 hồi.
Mansairaku của hiện đại l?ai?
L? anh, người con của Tokyo. Linh hồn của Tokyo. Anh l?ai, Mansairaku? C? phải tự dưng đ漉 m?cụ gi?ngồi tr瘽 băng ghế đ?bảo anh l?Genius Loci ?Anh, người canh giữ cho Tokyo, hay n鏙 đg hơn, l?thần bảo vệ cho Tokyo. Gọi l?''thần'', nhưng anh cũng chỉ l?một con người, một con người b髶h thường m?th灁. Chỉ kh塶 l?anh đặc biệt . Đặc biệt ở chỗ l? anh kh獼g c?tuổi.
Heian-Kyo m嫠 lửa năm n跢 giờ đ?l?qu?khứ. Anh, người con trai đầy t跬 năng, anh d蠼g ch璯h những sức mạnh anh c?được để giữ cho d犥g chảy của sự vật quanh Tokyo, linh hồn của bao vị thần lu獼 nhịp nh跣g. Nơi n跢 thiếu nước th?anh mang nước đến, nh滱 danh sức mạnh của nước ; nơi n跢 đỏ lửa th?anh dập tắt lửa, nh滱 danh sức mạnh của lửa. Xung quanh Tokyo c?biết bao điều k?lạ, bao lỗ hổng của ''kh?, v?do đ?anh đến, anh đi, anh rảo bước qua từng ng?nẻo, từng con đường Tokyo. Anh, vẫn kh獼g thay đổi d?cả ng跣 năm đ?tr灁 qua : Anh phục vụ cho Tokyo. Phục vụ cho ch璯h những người d滱 của n?
Cuộc đời xoay vần con tạo. Thời gian vẫn tr灁, cảnh vật vẫn thay đổi, con người vẫn đổi thay. Định luật bất biến của sự sống : trần thế thay lớp bụi hồng.
Mansairaku, anh c?thay đổi kh獼g ?
C壾 g?xoay chuyển th?xoay chuyển, c犥 anh, anh vẫn cứ một m髶h.
Một m髶h...
Một m髶h giữa đất trời v?hơi thở đ瘱. Một m髶h giữa n non v?nhịp đập b髶h minh. Gọi anh l?c?đơn hay c?độc đ漧?
C? lẽ l?c?độc. C?đơn th?c?thể c犥 c?người ở b瘽, v?như cảm thấy c? đơn giữa đ嫥 đ獼g ấy, c犥 c?độc th?chỉ c?một m髶h. Một m髶h. Kh獼g ai hỏi han, chẳng người đo壾 ho跬. Anh sống th?sống, chết th?chết, ai người quan t滵, ai người chăm s鏂?
Người c?độc nhất thế gian c?lẽ l?anh.
Anh c?cảm thấy c?độc kh獼g Mansairaku?
Lắng nghe m?xem, tiếng bước ch滱 trong đ瘱. Hơi thở đ瘱 l?hơi thở của anh. Nhịp đập của đ瘱 l?tiếng l犥g của anh. Đ灁 khi thấy anh ngước nh髶 trời đ瘱. Tr瘽 ấy, ng灁 sao xa x灁 le l鏙 s嫕g. Anh đang nghĩ về ai vậy? Đ瘱 mịt m?như đời anh vậy.
Anh mệt mỏi.
C?thể n鏙 l?như vậy. Anh cảm thấy mệt mỏi dần với c獼g việc của m髶h. V?sao vậy. V? anh đ?sống, sống hơn ng跣 năm rồi. N鏙 anh kh獼g c?tuổi, v?anh đ? sống đấy, sống qua bao triều đại, nh髶 thấy bao sự hưng thịnh rồi suy t跣 của gi軿 sang v?ngh鋌 đ鏙 , nh髶 thấy sự sống v?c壾 chết của bao người. Anh thấy nh滱 loại.
Anh c?một điều ước. Giản đơn. Ai biết được đ?l?g?
Hikaru đ漉 rồi ? Hikaru ở đ漧, ngay tại Tokyo n輇. Em l?ai? Em vẫn l?" 聲h s嫕g".Một nữ sinh nhỏ nhắn. Con g壾 của một gia đ髶h b髶h thường. Kh獼g gi軿 cũng kh獼g ngh鋌. Sống đầy đủ v?kh獼g thiếu thốn. Nếu như ở qu? khứ em chinh chiến khắp nơi, th?b漧 giờ em ở đ漧, 瘱 đềm trướng rủ m跣 che với gia đ髶h, với bạn b? Họ l?ai, gia đ髶h, bạn b?của em ấy? Họ l?những người từng l?bạn chiến đấu, sống chết c蠼g em trong qu?khứ, được một c壾 g?đ?thật k?diệu đưa về c蠼g một m壾 nh?với em.
Đời người cứ v犥g v鋌 v?ch蠼g ch髶h.
C? người bảo: Con người chẳng l?g?ngoại trừ sợi chỉ của giấc mơ cuộc đời th?đan quyện v跢 nhau. Chỉ l?sợi chỉ mỏng manh yếu ớt tr瘽 tấm lưới cuộc đời m?th灁. Chg ta quyện v跢 tấm lưới ấy th?những g?chg ta l跩 với tấm lưới cũng sẽ l跩 cho ch璯h chg ta.
C?điều g?l跩 anh tổn thương kh獼g Mansairaku? C?đấy. L anh, Mansairaku v?em, Hikaru c蠼g đi tr瘽 một con đường. Đi b瘽 nhau v?đi ngang qua nhau m?c?hề nhận ra nhau. Anh thấy Hikaru đấy, nhưng Hikaru kh獼g thấy anh. C?thấy th?cũng chỉ thấy như một người b髶h thường đi qua đường .
Như người dưng qua đường.
Anh ngo壾 lại nh髶 em nhưng em th?vẫn cứ bước tới.
Gi?thổi r嫢 mắt, lạnh l蠼g l跩 sao...
H緉 tỉnh dậy v?cho thấy 嫕h s嫕g,
H緉 tỉnh dậy, thời gian đ?đến.
Hikaru, anh trai của em, người anh m?em y盦 qu?đ?mất t獳h. Anh, một nh?b嫪, theo đuổi những chuyện k?lạ xung quanh Tokyo đ?đi hơn một năm m?chưa quay về. Em, Hikaru, vẫn ng鏮g tr獼g anh trai m髶h. Em l跩 g? Hikaru? Em l?người coi s鏂 căn nh?bố mẹ để lại. Em l跩 th瘱. Khi rảnh em cũng theo nghề b嫪 ch? đi xung quanh những sự kiện của Tokyo. Em đi m? kh獼g biết rằng b嫕h xe của thi瘽 mệnh đ?bắt đầu quay trở lại.
Mansairaku, anh gặp em, người con g壾 ấy trong một đ瘱 Tokyo chơi vơi. Theo đuổi chuyến xe lửa m?em chắc rằng anh trai em đang ngồi tr瘽 đ? V?anh gặp em. Tim anh c?đập nhanh kh獼g Mansairaku khi m?anh hỏi: Hikaru đấy phải kh獼g? Hikaru ở ngay trước mặt anh đấy, Mansairaku. Anh bảo Hikaru h緉 quay về, v?cuộc đời đang chuyển động, bồng bềnh như s鏮g vỗ. Chuyến t軿 lăn b嫕h rồi biến mất, v?em, Hikaru, chơi vơi trong đ瘱 chơi vơi với bao ho跬 nghi lo lắng.
Em t骻 thấy những bức ảnh khảo s嫢 của anh trai. Em lần theo những chuyện k?lạ. Em gặp v蠼g đ?thị đang hạn h嫕. Nơi đ? anh cảm nhận được hơi thở của nước. Anh đi theo em v?quan s嫢 em khi em ngồi tr瘽 băng ghế đ? Anh dẫn em, hay đg hơn l?l跩 cho em đuổi theo anh dưới những mạch ngầm của Shinjuku. Anh d蠼g sức mạnh của mảnh magatama vỡ của em đeo tr瘽 người để giải ph鏮g sức mạnh của nước. Anh nh髶 em một l l漉 rồi lại biến mất.
Người ta khi t骻 ra lối đi th?thường n癈 k廩 n? v?n?l?hi vọng mong manh của họ. V?Hikaru, giờ đ漧 em nhận ra c?điều g?đ?lạ thường đang xảy ra xung quanh em. Em cảm thấy, nhưng mơ hồ qu? do đ?em tiếp tục theo đuổi n? Những chuyện k?lạ xung quanh Tokyo.
Lại l?đ瘱 Tokyo. Trong giấc mơ đi về, lửa v漧 quanh em, Hikaru. Chập chờn như muốn nuốt chửng lấy em. Em hoảng sợ. Em cầu cứu. V?em thấy gương mặt của anh, Mansairaku.
Đ?chỉ l?giấc mơ, nhưng lại l?một giấc mơ thật đ嫕g sợ. Em lần theo n?
Giữa mộng mơ v?hiện thực tưởng chừng chỉ c塶h nhau c?một bước ch滱. Chg ta lần theo sự thật, lần theo những g?chg ta muốn thấy chỉ v?chg ta kh嫢 khao x漧 dựng được thực tại.
C壾 em đối mặt b漧 giờ kh獼g phải l?塶 mộng, m?l?thực tại, một thực tại giữa cuộc sống thực tại. Em gặp anh khi anh đang ngăn em đang tra hỏi người h跣h khất. Anh n鏙 đơn giản: sự t?m?qu?cũng c?thể dẫn đến nguy hiểm. V?anh đg.Lửa v漧 quanh em, Hikaru. Em hoảng sợ. Em cầu cứu. Tay em quờ quạng giữa khoảng lửa trời rực đỏ một c塶h v?vọng. Ở qu?khứ từ trong lửa m?anh bảo vệ em. Hiện tại, từ trong lửa m?anh nắm lấy tay em, Hikaru. Anh k廩 em ra khỏi hiểm nguy mặc cho tay anh bị lửa đốt ch嫝. C?đau kh獼g Mansairaku? Chắc l?kh獼g đau lắm nhỉ, v?anh đ?cứu được Hikaru cũng như ni瘱 phong được nơi nguy hiểm. Em hỏi anh l?ai, nhưng anh chẳng hề n鏙. Anh chỉ th?thầm: anh đ?chờ đợi em từ rất l漉 rồi.
Mansairaku, anh chờ đợi một người. Anh chờ đợi v?t骻 kiếm người con g壾 ấy trong suốt cuộc đời anh tồn tại. Anh l?ai Mansairaku? Anh l?người nghệ sĩ h嫢 rong, dạo quanh khắp nơi để h嫢 l瘽 b跬 ca về cuộc chiến Heike đẫm m嫠. Anh l?ai Mansairaku? Anh l?người con trai của danh dự, Akechi Mitsuhide, người ph嫢 lệnh tấn c獼g đền Honnōji nhằm kết th bao d?t滵 của Nobunaga Ode, để rồi sau đ?anh l?ẩn sĩ Tenkai, sống lặng lẽ c蠼g hoa cỏ v?bảo vệ cho th跣h Edo.
Anh l?ai, Mansairaku? Anh l?người của nh滱 d滱, của đất nước. Thế m?c?mấy ai biết về anh?
Anh sống xuy瘽 suốt lịch sử Nhật Bản. Anh mỏi mệt nhưng anh vẫn tiếp tục, v?anh đang chờ đợi em, Hikaru, người sẽ gi anh chấm dứt cuộc sống v? tận m?anh phải chịu đựng.
Anh chẳng n鏙 g?về đời m髶h, nhưng đ瘱 Tokyo nghe tiếng bước ch滱 khắc khoải của anh, hoa anh đ跢 thấy đ灁 mắt s漉 thẳm nỗi buồn của anh. Đ灁 khi sự im lặng c犥 đ嫕g sợ hơn cả c壾 chết.
Nơi ấy kh獼g c?sự kh鏂 l鏂 nghiến răng, chỉ c?im lặng, im lặng v?im lặng...
Nỗi đau nh鏙 l犥g. Nhưng chẳng ai chia sẻ với anh cả Mansairaku !
Đ瘱 Shibuya. Em đi khảo s嫢. Đứng tr瘽 h跣h lang cao, em cảm thấy c?ai đ? đang nh髶 em. Quay lại, em bắt gặp khu獼 mặt của anh, Mansairaku. Anh đang nh髶 em, giữa khu phố im ắng. Từ đ漉 chẳng biết anh thấy em, v? anh đứng nh髶 em. Em vội chạy xuống, nhưng anh đ?đi mất.
Thời gian c?lẽ chẳng biết rằng từ l漉 em, Hikaru, đ?nghĩ ngợi về Mansairaku rồi. Em nghĩ về người con trai mặc 嫪 đen, m壾 t鏂 đỏ lu獼 c?mặt l em cần, c?mặt khi em gặp hiểm nguy. Em nghĩ ngợi v?b滱g khu滱g chẳng biết người đ?l?ai, nhưng em vẫn cảm thấy điều g?thật gần gũi. Em t骻 kiếm anh, Mansairaku.
Em gặp điều k?lạ.Em cố gắng ngăn chặn n? Em bị tấn c獼g, con s鏙 của l犥g tham tiền t跬 v?quyền lực. Anh đến kịp l. S鏙 bảo anh, người kh獼g c?tuổi, chớ n瘽 xen v跢 chuyện n輇. Anh trả lời đơn giản: Sửa chữa mọi điều l?karma m?anh phải chịu.
Anh đang chịu karma ư, Mansairaku? Con người l n跢 cũng lo cho hạnh ph nh滱 d滱 như anh lại phải chịu karma ư?
Anh ngăn s鏙 lại để em phục hồi lại mảnh trăng vỡ. M嫠 anh chảy đẫm tay, nhưng anh c?hề phiền. Anh đưa tay mời gọi Hikaru đi theo anh. Đi theo anh để giải quyết tất cả mọi thứ, để mọi thứ trở lại b髶h thường. Đi theo anh để anh gi em t骻 lại người anh mất t獳h. Em xao xuyến trong l犥g, nhưng lại bỏ qua mất cơ hội. Anh lại biến mất.
Bạn em mất t獳h, Hikaru. Em kiếm t骻 nhưng v?vọng. Em chợt nghĩ đến anh, v?bằng linh cảm, em cầu cứu anh. Anh đến, Mansairaku, anh lu獼 đến l Hikaru cần. Hikaru n癈 嫪 anh v?cầu xin. Anh dẫn em qua lỗ hỗng của qu?khứ v?hiện tại. Nhẹ nh跣g. Khoan thai. Anh c蠼g em t骻 kiếm. S鏙 rừng tấn c獼g anh v?em. Anh ra sức đ嫕h trả nhưng lại bị trượt ch滱. T璯h mạng anh ng跣 c滱 treo sợi t鏂. Ngoan cường l跩 sao, Hikaru. Em d蠼g c跣h c漧 đ嫕h đuổi chg, nhưng chg l跩 em ng?xuống. Hối hả. Anh bế em tr瘽 tay, lao qua c塶 c跣h c漧, rời xa nguy hiểm. Ch滱 em bị thương. Anh băng b?cho em. Em nh髶 anh l l漉. Đột nhi瘽 anh quay lại. C壾 nh髶 của anh l跩 em đỏ mặt.
Em xin lỗi anh.
Nhưng anh bảo chẳng c?g?phải xin lỗi, rồi anh c鰒g em băng rừng.
Họ bị sơn tặc tấn c獼g. M嫠 anh lại chảy xuống, v?em, Hikaru. Anh đưa em v?bạn em về hiện tại. Em đến b瘽 anh n鏙 lời cảm ơn. Anh hỏi rằng giữa qu?khứ v?thực tại c?g?kh塶 nhau? Con người vẫn bị đắm ch骻 trong v犥g trần đầy bụi hồng, vẫn chỉ nghĩ cho bản th滱. Chỉ c?những v蠼g đất l?người chứng kiến v?tr獼g coi mọi việc đang xảy ra m?th灁. N鏙 thế liệu anh 嫥 chỉ điều g?chăng Mansairaku?
Anh lảo đảo v?khuỵ xuống. Em đỡ anh đứng dậy. Đ灁 mắt anh, Mansairaku, nh髶 xo嫝 v跢 đ灁 mắt người con g壾 đ? người con g壾 ng輇 n跢 anh y盦. Đ灁 mắt đ?vẫn thế, nhưng em kh獼g nhận ra anh. C?phải anh muốn Hikaru nhớ về anh kh獼g? C?phải anh bỗng thấy nh鏙 đau v?tim đập nhanh li瘽 hồi kh獼g, khi b瘽 anh l?em. Anh quay đi. Anh cầu xin em h緉 tin tưởng v跢 anh. Em đồng ?nhưng vẫn c犥 ngập ngừng. Anh xoay g鏒, nhưng em ngăn anh lại. Em hỏi t瘽 anh l?g?
Gi?vẫn x跢 xạc qua c跣h c漧, trăng vẫn vi瘽 m緋 tr犥 đầy tr瘽 bầu trời. Chỉ c?giọng anh l?khe khẽ lạ thường.
Mansairaku.
C壾 t瘽 của định mệnh.
C壾 t瘽 m?em nghe được như ch駮 kho?mở ra mọi thứ.
Em nhớ lại tất cả. Tất cả mọi điều. Kể cả anh, ngừơi m?em y盦 qu?ng輇 n跢.
V? giờ đ漧 em bỗng lo sợ. Em lo sợ rằng anh, Mansairaku, lại định huỷ diệt Tokyo một lần nữa như đ?huỷ diệt Kyoto. Em bỏ nh?đi v?sợ li瘽 luỵ đến bạn em, những người đ?hi sinh v?em trong qu?khứ. V?em lại gặp anh. Mắt mỗi người lại hướng về nhau.
Em sợ anh, d?anh l?người em từng y盦 qu?
Anh y盦 cầu em t骻 về Manseibashi 1923, l xảy ra trận động đất Kanto khủng khiếp. Anh ni瘱 phong kh?của đất, l ấy cũng l?l đất trời ngừng chuyển động. Theo s滱 ga Manseibashi anh c蠼g em trở về nơi m?họ biết rất r? c壾 nơi đầy khổ đau m?em với anh biết rất r?: Heian-Kyo.
Heian-Kyo.
Em kh鏂. Em thấy bạn b?của em hi sinh v?em. Em sợ. Em hoảng loạn. Em bảo h緉 dừng mọi việc lại, em kh獼g muốn g?nữa.
Anh t嫢 v跢 mặt em.
C壾 t嫢 đ?kh獼g chỉ l跩 m髶h em đau đ漉, Hikaru.
Tay anh, Mansairaku cũng run rẩy kh獼g k幦.
Anh đ?l跩 g?vậy Mansairaku?
Anh dẫn em đi. Anh bảo em trả lại mảnh magatama m?em đeo- c壾 mảnh ngọc m? em từng l跩 vỡ khi chiếc s嫪 của em rơi xuống. Em ngập ngừng. Anh th giục em, nếu kh獼g mọi thứ anh l跩 sẽ trở n瘽 v?nghĩa, v?Tokyo sẽ bị sụp đổ.
Hikaru !
聲h s嫕g lo?l瘽. Đầu anh đẫm m嫠.
Anh đang bị trừng phạt. Trừng phạt v?những g?anh g漧 ra trong qu?khứ.
Đời người ai cũng c?lầm lỗi. Anh, Mansairaku, chỉ v?nghĩ cho nh滱 d滱 m? phải chịu qu?nhiều đau khổ như vậy sao? C壾 gi?anh phải trả nhưng thế chẳng phải qu?đắt hay sao? Cuộc đời ngang tr壾 n輇 l?c壾 g?m?lại đi trừng phạt anh như thế? Đời anh ngập ch骻 trong nỗi c?độc v?khổ đau, chinh chiến v?m嫠 lửa, tất cả cho ai? Anh c?hưởng được điều g?chăng từ những việc l跩 của anh?
Ước mơ của anh, ấy l?c?một cụ瀿 sống đơn giản b髶h thường. C?phải anh thiết tha được bất tử, được sống v? tận đ漉? C壾 cuộc sống v?tận đ?c?đem lại hạnh ph cho anh kh獼g? Tất cả chỉ c?sự c?độc, c?độc c?độc ! Anh lang thang khắp nơi , c? phải chăng v?anh chẳng c?lấy một bến bờ chở che v?nương tựa. Anh sống, v?anh phải sống, phải g嫕h lấy tr塶h nhiệm nặng nề từ ng輇 n輇 qua th嫕h nọ, từ năm n輇 sang năm kia.
Ai hiểu cho anh, anh người đền đ嫚 cho anh?
Mansairaku !
Đời anh đấy, chỉ c?em l跩 niềm an ủi. Anh vượt qua, ngh臌n răng chịu đựng chỉ để thấy nụ cười v?hạnh ph của em.
Mansairaku !
Anh ng?xuống.
Mansairaku !
Em 獽 chầm lấy anh.
Nước mắt em tu獼 rơi.
Thời gian chạy như thoi.
Hoảng loạn.
Em đặt mảnh ngọc vỡ v跢 chỗ cũ trong tiếng kh鏂 nức nở.
Mọi thứ lo?s嫕g đẹp đẽ.
Kết th rồi Hikaru...
Anh ngước nh髶 em. Anh cảm ơn em, ngừơi con g壾 anh y盦, đ?giải ph鏮g cho anh khỏi cuộc đời đau khổ.
C?lẽ anh đ?mỉm cười, nụ cười m?cả ng跣 năm qua anh chưa t骻 lại đựơc.
Em bất gi塶 cảm thấy m髶h sắp mất anh.
Anh ho?th跣h tro bụi.
Cuộc đời ! Đời anh l?thế đ?
Kết th rồi Hikaru...
Em k盦 l瘽 nức nở, chạy vội đến anh
Nhưng em trở th跣h tia s嫕g, c蠼g bao tia s嫕g linh hồn kh塶 trở về Tokyo.
Th滱 anh tan biến trong c鬑 hư v?của b鏮g tối.
Ho跣g h獼 tắt dần.
Tuyết đổ.
Lệ rơi xuống
....


Tuesday, June 26, 2007


Mansairaku!
Mansairaku!
T灁 trở về rồi Mansairaku ! T灁 nhớ Mansairaku biết chừng n跢 !
T灁 bỏ đi chắc l漉 lắm rồi nhỉ. T灁 c犥 kh獼g nhớ t灁 c?thật sự tồn tại hay kh獼g nữa.
Qua hết rồi những năm thương đau..
Xong hết rồi Mansairaku ạ. Mọi việc đ?kết th. Giờ chỉ c犥 t骻 kiếm c壾 kết quả của mọi việc th灁.
T灁 kh獼g sợ, kh獼g sợ g?cả. Nếu như trước đ漧 t灁 lu獼 l?kẻ nh嫢 gan, th?b漧 giờ t灁 l?kẻ l?lợm. T灁 chẳng cần biết sự việc n?sẽ đến đ漉. T灁 l跩 xong l?t灁 bỏ mặc tất cả. V?sao vậy? V?t灁 qu?mệt mỏi rồi.

No more singing, no more laughing...
--------------------------------------------------------------
T灁 mới mua PS2 đấy, Mansairaku. Biết n?m軿 g?kh獼g?
HỒng !
剫 Lạy Ch. Đg l?gh彋 của n跢 trời trao của đ?

T灁 đ?đợi hết cả 4 năm. 4 năm r犥g vất vả miệt m跬 với s塶h với vở để c?thể chạm đến n? Hồi t灁 tốt nghiệp tiểu học t灁 với được PS1, giờ th?t灁 với tới PS2. Chắc tốt nghiệp đại học rồi th?t灁 mua PS3 qu?
Nực cười thật. T灁 trở th跣h c壾 g?vậy? Nh?sưu tập PS chắc?
Mới mua về c?2 ng輇 m?t灁 tha về cả đống đĩa, l n跢 mới chơi cho hết?
     


 

Mấy c壾 b駮 đẹp qu?hen Mansairaku. Chỉ tiếc l?ở VN kh獼g c?Blood+, c犥 Otogi th?chỉ c?hệ Xbox m?th灁.
----------------------------------------------
Giờ đời t灁 biết l跩 g?b漧 giờ ngo跬 chơi games?
Ch嫕 chường l跩 sao Mansairaku ạ.


Sunday, May 27, 2007

Mansairaku l?Mansairaku.

Chỉ một t瘽 gọi chứ kh獼g hề l?bất k?t瘽 n跢 kh塶.

Mansairaku của qu?khứ l?ai?

Người ta chỉ biết anh l?một nghệ sĩ m. Thoắt ẩn thoắt hiện trong c塶 dinh ngự. C壾 anh c?l?nghệ thuật, l?滵 nhạc, l?c漧 quạt l跩 bạn. Kh獼g thể hiểu trong tim anh chứa đựng điều g? Một người ở nay đ漧 mai đ? chỉ biết hiến d滱g c壾 gọi l?nghệ thuật cho cuộc đời. Anh c?thật sự đang m đấy kh獼g? Người ta xem những điệu m của anh, trầm trồ khen r?to, khen về điều g? Kĩ năng, bước nhảy, di chuyển linh hoạt, đ?l?những thứ chỉ người nghệ sĩ l跩 được c犥 người thường th?kh獼g, v?họ c?tập luyện đ漉 m?biết m, do đ?người ta khen lấy khen để đấy. Nhưng họ c?biết g?đ?l?nghệ thuật l?t滵 huyết của anh?

Anh m v?ai? Anh hỏi điệu m của anh thuộc về ai. Tại sao anh lại hỏi như vậy trong khi nhận được những lời khen ngợi? C壾 anh thấy trước mắt l?sự l緆 đạm của bọn quan quyền, của c壾 x?hội đang mục ruỗng, l?sự nh跣 rỗi xa xỉ  của những người được gọi l?qu?tộc, l?t獼 k璯h. Họ lấy điệu m, lấy c壾 nghệ thuật m?anh t獼 thờ để giết thời gian, để chứng tỏ rằng họ cũng am hiểu, cũng thưởng thức nghệ thuật. Anh nhảy m đ?m? anh c?thật sự hiến d滱g cho điệu m kh獼g?

Anh nhảy m cho nh滱 d滱, ấy mới l?nghệ thuật. Nhưng nghệ thuật đ?anh chưa thấy thật sự ho跣 hảo.

Lật ngửa chiếc quạt.

Anh l?Abe no Seimei. T瘽 đ?kh獼g hề d跣h cho anh. Nhưng b瘽 dưới lớp mặt nạ anh d蠼g n?thao tg cả triều đại. Triều đại đ?từng l?thời Thanh b髶h như t瘽 gọi của n? nhưng b漧 giờ n?đ?mục ruỗng. L跩 sao m?cứu nỗi n?đ漧 khi m?gốc rễ n?đ?mục n嫢 rồi. Anh quyết định hủy n?đi. Đg như anh đ?n鏙, kh獼g huỷ diệt chẳng thể c?hồi sinh. Con người chết đi để c?cuộc sống mới, ở một thời đại mới. Một vương triều cũng cần sụp đổ để ch璯h quyền kh塶 được x漧 dựng n瘽, mạnh mẽ hơn. Anh nhg b跣 tay của m髶h v跢 kế hoạch của anh. Kế hoạch chỉ c?m髶h anh biết v?hiểu lấy cho bản th滱 m髶h.

 

Hikaru, em l?ai? Em l?"聲h s嫕g". Em l?con g壾 của một d犥g họ cao qu? V? anh trai m?em đi, em đi m緅 tr瘽 con đường của l?tưởng. Th滱 phận người con g壾 tưởng chừng phải c?cuộc sống 瘱 ấm y瘽 b髶h, nay lại phải chinh chiến khắp nơi. D?em kh獼g c?vẻ l?người hiền thục c獼g dung ng獼 hạnh, nhưng với cuộc đời như thế, l跩 sao em c?được hạnh ph? Em c?đơn biết tỏ c蠼g ai? Em ra đi ai nhớ đo壾 ho跬 ? Tr壾 tim em c?mạnh mẽ đến đ漉, cũng c?l trở n瘽 thật yếu đuối. Người con g壾 mang trong tim t髶h y盦 cho đất nước cho nh滱 d滱 mấy ai hiểu? Em trắc trở, em vượt n băng rừng chỉ v?những mảnh Magatama v?tri v?gi塶, thế gian n輇 ai ghi nhớ, ai người đền đ嫚 cho em?

 

Đời người kh獼g ai l?ho跣 hảo. Mansairaku lẫn Hikaru, cuộc đời đều kh獼g ban cho họ hai chữ Hạnh ph. 2 con người, hai t滵 hồn với hai l?tưởng kh塶 nhau, người th?muốn n癈 k廩 cứu v緋 t髶h thế, kẻ lại dứt kho嫢 từ bỏ để t骻 sự đổi mới. C壾 l?tưởng của Mansairaku, thời đại chg ta nh髶 v跢 xem c?vẻ thoả đ嫕g, như một sự c塶h t滱, một sự c塶h mạng lớn trong tư tưởng, nhưng,  v跢 c壾 thời điểm phong kiến nặng nề đ? n?lại l?một sự ng獼g cuồng t跣 bạo. Hikaru chỉ nh髶 thấy thực tại nhưng chưa đủ sức nh髶  v跢 tương lai. Mansairaku nh髶 thấy tương lai nhưng lại bỏ qu瘽 đi thực tại. Thực tại l?mạng sống của con người rất qu?gi? Thật ra anh hiểu chứ, nhưng anh vẫn đoạn tuyệt với điều đ? v?anh muốn 嫕h s嫕g cho tương lai

 

Đời chg ta như những con rối nhảy m tr瘽 b跣. Số phận như tr盦 đ鸒 con người. Sợi d漧 rối điều khiển họ, bằng một sự ngẫu nhi瘽 hay sắp đặt n跢 đ?  lại ho?quyện v?quấn v跢 nhau.

 

Mansairaku, anh gặp người con g壾 ấy v跢 một buổi chiều t? khi ho跣g h獼 đang bu獼g dần xuống m?mặt trời vẫn c犥 n癈 k廩 khoảng kh獼g. Anh gặp một Hikaru đang c?đơn buồn tủi. Thầm lặng. Y瘽 ắng. Một m髶h. Nỗi đau v?sự im lặng kh?chịu đ?c跣g thắt v跢 tim em. Em kh鏂, v?nước mắt em lăn d跬 tr瘽 m? T滵 hồn em giờ đ漧 ho?quyện v跢  滵 nhạc m?em cất l瘽. 瀉 nhạc từ đ嫝 l犥g của em, c壾 thứ 滵 nhạc m?anh, Mansairaku đang t骻 kiếm. N?kh獼g phải l?lời than tr塶h, ca o嫕 m?l?từ một t滵 hồn đang rỉ m嫠. 瀉 nhạc buồn, nhưng vẫn tao nh? thanh lịch, một c壾 buồn thầm lặng, kh獼g nhẹ nh跣g nhưng cũng kh獼g dữ dội. N?như một b跬 ca về đời người, b跬 ca về số phận con người thật khắc nghiệt. 瀉 nhạc chạm v跢 t滵 hồn một người nghệ sĩ như anh, v?đ漧, n?chạm v跢 đ嫝 l犥g của anh. Anh m. Những điệu m đ?mang t滵 hồn anh bay bổng, v? anh như thấy n?thật ho跣 hảo. Anh m v?anh liếc nh髶 Hikaru. Hikaru dường như cũng nhận ra c?người đang ở b瘽 m髶h. Nhưng em vẫn thổi chiếc s嫪 m?người anh qu?cố của em để lại.

Tiếng s嫪 kết th m?l犥g Mansairaku vẫn c犥 bồi hồi. Anh bảo: tiếng s嫪 đang kh鏂. V?anh đg. Dường như anh chưa biết người con g壾 ấy l?ai, nhưng anh vẫn thấy được nỗi đau c?đang chịu. V?anh khuy瘽 nhủ c? Lời n鏙 của anh c?thể đơn giản, nhưng n?t塶 động đến Hikaru kh獼g 癃. Dường như anh muốn hướng Hikaru về nỗi đau lớn hơn: nỗi đau của nh滱 d滱. Kh獼g hiểu l đ?anh c?mỉm cười kh獼g, nhưng n彋 mặt khi anh cầu xin được nghe lại tiếng s嫪 ấy h髶h như đ?cho thấy nụ cười của anh. Anh cười v?b漧 giờ anh chợt t骻 thấy được một t滵 hồn đồng điệu như anh.

T髶h cờ anh, Mansairaku đ?biết được t瘽 của Hikaru. Anh dường như đ?đo嫕 ra được em l?ai v?đ?l跩 g? Nhưng anh kh獼g n鏙. Anh chỉ cho biết t瘽 anh l? Mansairaku, c壾 t瘽 h髶h như anh muốn chỉ cho m髶h em biết m?th灁.

Thời gian tr灁.

Mansairaku gặp lại Hikaru tr瘽 đảo. Gọi l?t髶h cờ. Nhưng, phải chăng l?t髶h cờ kh獼g? Anh từng mong ước được gặp lại, v?trời đ?cho anh gặp lại. Trời đ?sắp đặt v? anh, cũng như v?Hikaru đấy, Mansairaku. Đ?l?cơ hội để gi tr壾 tim v?t滵 hồn hai người hiểu nhau hơn. Tuy họ gặp nhau 癃, nhưng thời gian đ漉 phải l?thứ quyết định cho c壾 gọi l?t髶h y盦?

Hikaru hỏi Mansairaku rằng anh c?c?đơn kh獼g. Hỏi thế l?v?em muốn biết những g? Mansairaku đang nghĩ trong tim. Mansairaku đ?nghĩ g?khi được hỏi như vậy?

Anh đ?biết rằng Hikaru cũng c?đơn như anh. Hikaru kh獼g bộc lộ, nhưng qua lời n鏙 của em Mansairaku đ?cảm nhận được tim anh v?em c?c蠼g chung nhịp đập. Anh kể cho Hikaru nghe về nghệ thuật v?滵 nhạc anh biết. V?Hikaru cũng thế, cũng chạm được v跢 trong t滵 hồn của anh.

Chỉ với một ch g?đ?đẩy đưa, họ đ?y盦 nhau rồi.

Thời gian tiếp tục tr灁.

Hikaru lại kh鏂. Kh鏂 v?tủi th滱 khi đ?r嫕g hết sức m髶h cho c獼g vi璚 nhưng chẳng nhận được g?ngo跬 những lời xỉa x鏙 lạnh l蠼g t跣 nhẫn của bọn quyền uy, v?d? em cương quyết thế n跢, mọi người đều kh獼g muốn em, người con g壾 ấy, phải chinh chiến th瘱 bất cứ l n跢 nữa.

Em chạy đi trong tiếng kh鏂, đ灁 ch滱 như dẫn đường chỉ lối cho em đến nơi m?em lần đầu gặp Mansairaku. K?ức như t骻 về, em lại thổi s嫪. Mansairaku trong chiếc mặt nạ đ嫕g sợ của Abe, chỉ cần nghe thấy tiếng s嫪 l?rũ bỏ mọi thứ đang diễn ra m?t骻 đến với em, người con g壾 anh y盦. Anh l跩 c壾 việc c?lẽ l?lần đầu ti瘽 trong đời anh: anh 獽 lấy Hikaru. Anh mỉm cười v?bảo Hikaru anh kh獼g biết em đau khổ điều g? nhưng chỉ với điệu m của anh, anh mưốn mua lấy nụ cười của em.

Rồi anh m. Em thổi s嫪. Mưa vẫn rơi.

Anh bảo: Anh muốn một ng輇 n跢 đ?anh chỉ m cho em. Em bảo: đến khi mọi việc kết th, em chỉ muốn ở b瘽 cạnh anh. Cả hai c蠼g thốt l瘽: Nhưng b漧 giờ...

Nhưng b漧 giờ. Nhưng b漧 giờ anh c犥 việc anh, em c犥 việc em. Hai l?tưởng đi tr瘽 hai con đường kh塶 nhau.

Hai l?tưởng đối kh嫕g với nhau.

Em ngăn anh lại m?kh獼g biết em đang đối đầu với ai.

Mặt nạ vỡ.

Hikaru nhận ra anh, Mansairaku.

Họ tranh c緅, họ đối dầu nhau. Họ chiến đấu với nhau.

Nhưng l犥g họ c?muốn vậy kh獼g?

Hikaru đ滵 Mansairaku. Nh嫢 dao đ?h髶h như trg v跢 tim, nhưng anh kh獼g chết. M嫠 anh chảy đẫm tay em, Hikaru. Em kh鏂. Em kh獼g muốn thế, kh獼g muốn ch璯h tay m髶h phải đối đầu với người m?em y盦.

Nhưng v?vọng.

ANh nhảy m trong điệu m hủy diệt.

Tiếng s嫪 lại cất l瘽.

Anh muốn tiếp tục nhưng tiếng s嫪 đ?ngừng anh lại. Anh nh髶 v跢 c漧 quạt như nh髶 lại cuộc đời anh. Cuộc đời của khổ đau, của lầm lỗi. Anh tự l跩 m髶h lầm lỗi chỉ để cho ai? Cho mọi người, thế m?lại bị đời l瘽 嫕. Ngay cả người m?anh y盦 cũng l瘽 嫕 anh.Tho嫕g chốc anh nh髶 em.

Mắt em s嫕g. Cứng rắn, mạnh mẽ. Nh髶 xo嫝 thẳng v跢 mắt anh, em từ từ bước tới. Kh獼g gian như chỉ c犥 tiếng s嫪 như thay lời n鏙 của em. Anh hoảng hốt: Dừng lại ngay! Hikaru.

Chiếc s嫪 rơi xuống. Lửa v漧 quanh em. Anh th彋 l瘽 c壾 t瘽 anh y盦 qu? anh mặc kệ lửa m?n鏮g bỏng. Anh 獽 lấy em, bảo vệ em khỏi ngọn lửa dữ dội.

聲h s嫕g bừng l瘽.

Anh v?em bay l瘽 trời, vượt ra mọi khổ đau của cuộc đời.

Mưa rơi xuống....



Next 5 >>

<bgsound src="http://www.egoshare.com/e0018c5d69615d9b0a2fc993303ef519/we_were_lovers__soundtrackmid.mid" loop="infinite">