Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Otogizoushi
via Webjay
About this Entry
Posted by: PhelitreRivarex

Visit PhelitreRivarex's Xanga Site

Original: 6/29/2007 2:43 PM
Views: 14
Comments: 0
eProps: 0

Read Comments
Post a Comment
Back to Your Xanga Site



Friday, June 29, 2007

 Tokyonight.
Hơi thở của đ瘱, nhịp đập của tim , Tokyo. Lạnh l蠼g v?trống trải.
Người đang đứng. T鏂 vẫn đỏ, 嫪 vẫn đen. Dưới 嫕h điện, xa l?t軿 điện, chạy li瘽 hồi.
Mansairaku của hiện đại l?ai?
L? anh, người con của Tokyo. Linh hồn của Tokyo. Anh l?ai, Mansairaku? C? phải tự dưng đ漉 m?cụ gi?ngồi tr瘽 băng ghế đ?bảo anh l?Genius Loci ?Anh, người canh giữ cho Tokyo, hay n鏙 đg hơn, l?thần bảo vệ cho Tokyo. Gọi l?''thần'', nhưng anh cũng chỉ l?một con người, một con người b髶h thường m?th灁. Chỉ kh塶 l?anh đặc biệt . Đặc biệt ở chỗ l? anh kh獼g c?tuổi.
Heian-Kyo m嫠 lửa năm n跢 giờ đ?l?qu?khứ. Anh, người con trai đầy t跬 năng, anh d蠼g ch璯h những sức mạnh anh c?được để giữ cho d犥g chảy của sự vật quanh Tokyo, linh hồn của bao vị thần lu獼 nhịp nh跣g. Nơi n跢 thiếu nước th?anh mang nước đến, nh滱 danh sức mạnh của nước ; nơi n跢 đỏ lửa th?anh dập tắt lửa, nh滱 danh sức mạnh của lửa. Xung quanh Tokyo c?biết bao điều k?lạ, bao lỗ hổng của ''kh?, v?do đ?anh đến, anh đi, anh rảo bước qua từng ng?nẻo, từng con đường Tokyo. Anh, vẫn kh獼g thay đổi d?cả ng跣 năm đ?tr灁 qua : Anh phục vụ cho Tokyo. Phục vụ cho ch璯h những người d滱 của n?
Cuộc đời xoay vần con tạo. Thời gian vẫn tr灁, cảnh vật vẫn thay đổi, con người vẫn đổi thay. Định luật bất biến của sự sống : trần thế thay lớp bụi hồng.
Mansairaku, anh c?thay đổi kh獼g ?
C壾 g?xoay chuyển th?xoay chuyển, c犥 anh, anh vẫn cứ một m髶h.
Một m髶h...
Một m髶h giữa đất trời v?hơi thở đ瘱. Một m髶h giữa n non v?nhịp đập b髶h minh. Gọi anh l?c?đơn hay c?độc đ漧?
C? lẽ l?c?độc. C?đơn th?c?thể c犥 c?người ở b瘽, v?như cảm thấy c? đơn giữa đ嫥 đ獼g ấy, c犥 c?độc th?chỉ c?một m髶h. Một m髶h. Kh獼g ai hỏi han, chẳng người đo壾 ho跬. Anh sống th?sống, chết th?chết, ai người quan t滵, ai người chăm s鏂?
Người c?độc nhất thế gian c?lẽ l?anh.
Anh c?cảm thấy c?độc kh獼g Mansairaku?
Lắng nghe m?xem, tiếng bước ch滱 trong đ瘱. Hơi thở đ瘱 l?hơi thở của anh. Nhịp đập của đ瘱 l?tiếng l犥g của anh. Đ灁 khi thấy anh ngước nh髶 trời đ瘱. Tr瘽 ấy, ng灁 sao xa x灁 le l鏙 s嫕g. Anh đang nghĩ về ai vậy? Đ瘱 mịt m?như đời anh vậy.
Anh mệt mỏi.
C?thể n鏙 l?như vậy. Anh cảm thấy mệt mỏi dần với c獼g việc của m髶h. V?sao vậy. V? anh đ?sống, sống hơn ng跣 năm rồi. N鏙 anh kh獼g c?tuổi, v?anh đ? sống đấy, sống qua bao triều đại, nh髶 thấy bao sự hưng thịnh rồi suy t跣 của gi軿 sang v?ngh鋌 đ鏙 , nh髶 thấy sự sống v?c壾 chết của bao người. Anh thấy nh滱 loại.
Anh c?một điều ước. Giản đơn. Ai biết được đ?l?g?
Hikaru đ漉 rồi ? Hikaru ở đ漧, ngay tại Tokyo n輇. Em l?ai? Em vẫn l?" 聲h s嫕g".Một nữ sinh nhỏ nhắn. Con g壾 của một gia đ髶h b髶h thường. Kh獼g gi軿 cũng kh獼g ngh鋌. Sống đầy đủ v?kh獼g thiếu thốn. Nếu như ở qu? khứ em chinh chiến khắp nơi, th?b漧 giờ em ở đ漧, 瘱 đềm trướng rủ m跣 che với gia đ髶h, với bạn b? Họ l?ai, gia đ髶h, bạn b?của em ấy? Họ l?những người từng l?bạn chiến đấu, sống chết c蠼g em trong qu?khứ, được một c壾 g?đ?thật k?diệu đưa về c蠼g một m壾 nh?với em.
Đời người cứ v犥g v鋌 v?ch蠼g ch髶h.
C? người bảo: Con người chẳng l?g?ngoại trừ sợi chỉ của giấc mơ cuộc đời th?đan quyện v跢 nhau. Chỉ l?sợi chỉ mỏng manh yếu ớt tr瘽 tấm lưới cuộc đời m?th灁. Chg ta quyện v跢 tấm lưới ấy th?những g?chg ta l跩 với tấm lưới cũng sẽ l跩 cho ch璯h chg ta.
C?điều g?l跩 anh tổn thương kh獼g Mansairaku? C?đấy. L anh, Mansairaku v?em, Hikaru c蠼g đi tr瘽 một con đường. Đi b瘽 nhau v?đi ngang qua nhau m?c?hề nhận ra nhau. Anh thấy Hikaru đấy, nhưng Hikaru kh獼g thấy anh. C?thấy th?cũng chỉ thấy như một người b髶h thường đi qua đường .
Như người dưng qua đường.
Anh ngo壾 lại nh髶 em nhưng em th?vẫn cứ bước tới.
Gi?thổi r嫢 mắt, lạnh l蠼g l跩 sao...
H緉 tỉnh dậy v?cho thấy 嫕h s嫕g,
H緉 tỉnh dậy, thời gian đ?đến.
Hikaru, anh trai của em, người anh m?em y盦 qu?đ?mất t獳h. Anh, một nh?b嫪, theo đuổi những chuyện k?lạ xung quanh Tokyo đ?đi hơn một năm m?chưa quay về. Em, Hikaru, vẫn ng鏮g tr獼g anh trai m髶h. Em l跩 g? Hikaru? Em l?người coi s鏂 căn nh?bố mẹ để lại. Em l跩 th瘱. Khi rảnh em cũng theo nghề b嫪 ch? đi xung quanh những sự kiện của Tokyo. Em đi m? kh獼g biết rằng b嫕h xe của thi瘽 mệnh đ?bắt đầu quay trở lại.
Mansairaku, anh gặp em, người con g壾 ấy trong một đ瘱 Tokyo chơi vơi. Theo đuổi chuyến xe lửa m?em chắc rằng anh trai em đang ngồi tr瘽 đ? V?anh gặp em. Tim anh c?đập nhanh kh獼g Mansairaku khi m?anh hỏi: Hikaru đấy phải kh獼g? Hikaru ở ngay trước mặt anh đấy, Mansairaku. Anh bảo Hikaru h緉 quay về, v?cuộc đời đang chuyển động, bồng bềnh như s鏮g vỗ. Chuyến t軿 lăn b嫕h rồi biến mất, v?em, Hikaru, chơi vơi trong đ瘱 chơi vơi với bao ho跬 nghi lo lắng.
Em t骻 thấy những bức ảnh khảo s嫢 của anh trai. Em lần theo những chuyện k?lạ. Em gặp v蠼g đ?thị đang hạn h嫕. Nơi đ? anh cảm nhận được hơi thở của nước. Anh đi theo em v?quan s嫢 em khi em ngồi tr瘽 băng ghế đ? Anh dẫn em, hay đg hơn l?l跩 cho em đuổi theo anh dưới những mạch ngầm của Shinjuku. Anh d蠼g sức mạnh của mảnh magatama vỡ của em đeo tr瘽 người để giải ph鏮g sức mạnh của nước. Anh nh髶 em một l l漉 rồi lại biến mất.
Người ta khi t骻 ra lối đi th?thường n癈 k廩 n? v?n?l?hi vọng mong manh của họ. V?Hikaru, giờ đ漧 em nhận ra c?điều g?đ?lạ thường đang xảy ra xung quanh em. Em cảm thấy, nhưng mơ hồ qu? do đ?em tiếp tục theo đuổi n? Những chuyện k?lạ xung quanh Tokyo.
Lại l?đ瘱 Tokyo. Trong giấc mơ đi về, lửa v漧 quanh em, Hikaru. Chập chờn như muốn nuốt chửng lấy em. Em hoảng sợ. Em cầu cứu. V?em thấy gương mặt của anh, Mansairaku.
Đ?chỉ l?giấc mơ, nhưng lại l?một giấc mơ thật đ嫕g sợ. Em lần theo n?
Giữa mộng mơ v?hiện thực tưởng chừng chỉ c塶h nhau c?một bước ch滱. Chg ta lần theo sự thật, lần theo những g?chg ta muốn thấy chỉ v?chg ta kh嫢 khao x漧 dựng được thực tại.
C壾 em đối mặt b漧 giờ kh獼g phải l?塶 mộng, m?l?thực tại, một thực tại giữa cuộc sống thực tại. Em gặp anh khi anh đang ngăn em đang tra hỏi người h跣h khất. Anh n鏙 đơn giản: sự t?m?qu?cũng c?thể dẫn đến nguy hiểm. V?anh đg.Lửa v漧 quanh em, Hikaru. Em hoảng sợ. Em cầu cứu. Tay em quờ quạng giữa khoảng lửa trời rực đỏ một c塶h v?vọng. Ở qu?khứ từ trong lửa m?anh bảo vệ em. Hiện tại, từ trong lửa m?anh nắm lấy tay em, Hikaru. Anh k廩 em ra khỏi hiểm nguy mặc cho tay anh bị lửa đốt ch嫝. C?đau kh獼g Mansairaku? Chắc l?kh獼g đau lắm nhỉ, v?anh đ?cứu được Hikaru cũng như ni瘱 phong được nơi nguy hiểm. Em hỏi anh l?ai, nhưng anh chẳng hề n鏙. Anh chỉ th?thầm: anh đ?chờ đợi em từ rất l漉 rồi.
Mansairaku, anh chờ đợi một người. Anh chờ đợi v?t骻 kiếm người con g壾 ấy trong suốt cuộc đời anh tồn tại. Anh l?ai Mansairaku? Anh l?người nghệ sĩ h嫢 rong, dạo quanh khắp nơi để h嫢 l瘽 b跬 ca về cuộc chiến Heike đẫm m嫠. Anh l?ai Mansairaku? Anh l?người con trai của danh dự, Akechi Mitsuhide, người ph嫢 lệnh tấn c獼g đền Honnōji nhằm kết th bao d?t滵 của Nobunaga Ode, để rồi sau đ?anh l?ẩn sĩ Tenkai, sống lặng lẽ c蠼g hoa cỏ v?bảo vệ cho th跣h Edo.
Anh l?ai, Mansairaku? Anh l?người của nh滱 d滱, của đất nước. Thế m?c?mấy ai biết về anh?
Anh sống xuy瘽 suốt lịch sử Nhật Bản. Anh mỏi mệt nhưng anh vẫn tiếp tục, v?anh đang chờ đợi em, Hikaru, người sẽ gi anh chấm dứt cuộc sống v? tận m?anh phải chịu đựng.
Anh chẳng n鏙 g?về đời m髶h, nhưng đ瘱 Tokyo nghe tiếng bước ch滱 khắc khoải của anh, hoa anh đ跢 thấy đ灁 mắt s漉 thẳm nỗi buồn của anh. Đ灁 khi sự im lặng c犥 đ嫕g sợ hơn cả c壾 chết.
Nơi ấy kh獼g c?sự kh鏂 l鏂 nghiến răng, chỉ c?im lặng, im lặng v?im lặng...
Nỗi đau nh鏙 l犥g. Nhưng chẳng ai chia sẻ với anh cả Mansairaku !
Đ瘱 Shibuya. Em đi khảo s嫢. Đứng tr瘽 h跣h lang cao, em cảm thấy c?ai đ? đang nh髶 em. Quay lại, em bắt gặp khu獼 mặt của anh, Mansairaku. Anh đang nh髶 em, giữa khu phố im ắng. Từ đ漉 chẳng biết anh thấy em, v? anh đứng nh髶 em. Em vội chạy xuống, nhưng anh đ?đi mất.
Thời gian c?lẽ chẳng biết rằng từ l漉 em, Hikaru, đ?nghĩ ngợi về Mansairaku rồi. Em nghĩ về người con trai mặc 嫪 đen, m壾 t鏂 đỏ lu獼 c?mặt l em cần, c?mặt khi em gặp hiểm nguy. Em nghĩ ngợi v?b滱g khu滱g chẳng biết người đ?l?ai, nhưng em vẫn cảm thấy điều g?thật gần gũi. Em t骻 kiếm anh, Mansairaku.
Em gặp điều k?lạ.Em cố gắng ngăn chặn n? Em bị tấn c獼g, con s鏙 của l犥g tham tiền t跬 v?quyền lực. Anh đến kịp l. S鏙 bảo anh, người kh獼g c?tuổi, chớ n瘽 xen v跢 chuyện n輇. Anh trả lời đơn giản: Sửa chữa mọi điều l?karma m?anh phải chịu.
Anh đang chịu karma ư, Mansairaku? Con người l n跢 cũng lo cho hạnh ph nh滱 d滱 như anh lại phải chịu karma ư?
Anh ngăn s鏙 lại để em phục hồi lại mảnh trăng vỡ. M嫠 anh chảy đẫm tay, nhưng anh c?hề phiền. Anh đưa tay mời gọi Hikaru đi theo anh. Đi theo anh để giải quyết tất cả mọi thứ, để mọi thứ trở lại b髶h thường. Đi theo anh để anh gi em t骻 lại người anh mất t獳h. Em xao xuyến trong l犥g, nhưng lại bỏ qua mất cơ hội. Anh lại biến mất.
Bạn em mất t獳h, Hikaru. Em kiếm t骻 nhưng v?vọng. Em chợt nghĩ đến anh, v?bằng linh cảm, em cầu cứu anh. Anh đến, Mansairaku, anh lu獼 đến l Hikaru cần. Hikaru n癈 嫪 anh v?cầu xin. Anh dẫn em qua lỗ hỗng của qu?khứ v?hiện tại. Nhẹ nh跣g. Khoan thai. Anh c蠼g em t骻 kiếm. S鏙 rừng tấn c獼g anh v?em. Anh ra sức đ嫕h trả nhưng lại bị trượt ch滱. T璯h mạng anh ng跣 c滱 treo sợi t鏂. Ngoan cường l跩 sao, Hikaru. Em d蠼g c跣h c漧 đ嫕h đuổi chg, nhưng chg l跩 em ng?xuống. Hối hả. Anh bế em tr瘽 tay, lao qua c塶 c跣h c漧, rời xa nguy hiểm. Ch滱 em bị thương. Anh băng b?cho em. Em nh髶 anh l l漉. Đột nhi瘽 anh quay lại. C壾 nh髶 của anh l跩 em đỏ mặt.
Em xin lỗi anh.
Nhưng anh bảo chẳng c?g?phải xin lỗi, rồi anh c鰒g em băng rừng.
Họ bị sơn tặc tấn c獼g. M嫠 anh lại chảy xuống, v?em, Hikaru. Anh đưa em v?bạn em về hiện tại. Em đến b瘽 anh n鏙 lời cảm ơn. Anh hỏi rằng giữa qu?khứ v?thực tại c?g?kh塶 nhau? Con người vẫn bị đắm ch骻 trong v犥g trần đầy bụi hồng, vẫn chỉ nghĩ cho bản th滱. Chỉ c?những v蠼g đất l?người chứng kiến v?tr獼g coi mọi việc đang xảy ra m?th灁. N鏙 thế liệu anh 嫥 chỉ điều g?chăng Mansairaku?
Anh lảo đảo v?khuỵ xuống. Em đỡ anh đứng dậy. Đ灁 mắt anh, Mansairaku, nh髶 xo嫝 v跢 đ灁 mắt người con g壾 đ? người con g壾 ng輇 n跢 anh y盦. Đ灁 mắt đ?vẫn thế, nhưng em kh獼g nhận ra anh. C?phải anh muốn Hikaru nhớ về anh kh獼g? C?phải anh bỗng thấy nh鏙 đau v?tim đập nhanh li瘽 hồi kh獼g, khi b瘽 anh l?em. Anh quay đi. Anh cầu xin em h緉 tin tưởng v跢 anh. Em đồng ?nhưng vẫn c犥 ngập ngừng. Anh xoay g鏒, nhưng em ngăn anh lại. Em hỏi t瘽 anh l?g?
Gi?vẫn x跢 xạc qua c跣h c漧, trăng vẫn vi瘽 m緋 tr犥 đầy tr瘽 bầu trời. Chỉ c?giọng anh l?khe khẽ lạ thường.
Mansairaku.
C壾 t瘽 của định mệnh.
C壾 t瘽 m?em nghe được như ch駮 kho?mở ra mọi thứ.
Em nhớ lại tất cả. Tất cả mọi điều. Kể cả anh, ngừơi m?em y盦 qu?ng輇 n跢.
V? giờ đ漧 em bỗng lo sợ. Em lo sợ rằng anh, Mansairaku, lại định huỷ diệt Tokyo một lần nữa như đ?huỷ diệt Kyoto. Em bỏ nh?đi v?sợ li瘽 luỵ đến bạn em, những người đ?hi sinh v?em trong qu?khứ. V?em lại gặp anh. Mắt mỗi người lại hướng về nhau.
Em sợ anh, d?anh l?người em từng y盦 qu?
Anh y盦 cầu em t骻 về Manseibashi 1923, l xảy ra trận động đất Kanto khủng khiếp. Anh ni瘱 phong kh?của đất, l ấy cũng l?l đất trời ngừng chuyển động. Theo s滱 ga Manseibashi anh c蠼g em trở về nơi m?họ biết rất r? c壾 nơi đầy khổ đau m?em với anh biết rất r?: Heian-Kyo.
Heian-Kyo.
Em kh鏂. Em thấy bạn b?của em hi sinh v?em. Em sợ. Em hoảng loạn. Em bảo h緉 dừng mọi việc lại, em kh獼g muốn g?nữa.
Anh t嫢 v跢 mặt em.
C壾 t嫢 đ?kh獼g chỉ l跩 m髶h em đau đ漉, Hikaru.
Tay anh, Mansairaku cũng run rẩy kh獼g k幦.
Anh đ?l跩 g?vậy Mansairaku?
Anh dẫn em đi. Anh bảo em trả lại mảnh magatama m?em đeo- c壾 mảnh ngọc m? em từng l跩 vỡ khi chiếc s嫪 của em rơi xuống. Em ngập ngừng. Anh th giục em, nếu kh獼g mọi thứ anh l跩 sẽ trở n瘽 v?nghĩa, v?Tokyo sẽ bị sụp đổ.
Hikaru !
聲h s嫕g lo?l瘽. Đầu anh đẫm m嫠.
Anh đang bị trừng phạt. Trừng phạt v?những g?anh g漧 ra trong qu?khứ.
Đời người ai cũng c?lầm lỗi. Anh, Mansairaku, chỉ v?nghĩ cho nh滱 d滱 m? phải chịu qu?nhiều đau khổ như vậy sao? C壾 gi?anh phải trả nhưng thế chẳng phải qu?đắt hay sao? Cuộc đời ngang tr壾 n輇 l?c壾 g?m?lại đi trừng phạt anh như thế? Đời anh ngập ch骻 trong nỗi c?độc v?khổ đau, chinh chiến v?m嫠 lửa, tất cả cho ai? Anh c?hưởng được điều g?chăng từ những việc l跩 của anh?
Ước mơ của anh, ấy l?c?một cụ瀿 sống đơn giản b髶h thường. C?phải anh thiết tha được bất tử, được sống v? tận đ漉? C壾 cuộc sống v?tận đ?c?đem lại hạnh ph cho anh kh獼g? Tất cả chỉ c?sự c?độc, c?độc c?độc ! Anh lang thang khắp nơi , c? phải chăng v?anh chẳng c?lấy một bến bờ chở che v?nương tựa. Anh sống, v?anh phải sống, phải g嫕h lấy tr塶h nhiệm nặng nề từ ng輇 n輇 qua th嫕h nọ, từ năm n輇 sang năm kia.
Ai hiểu cho anh, anh người đền đ嫚 cho anh?
Mansairaku !
Đời anh đấy, chỉ c?em l跩 niềm an ủi. Anh vượt qua, ngh臌n răng chịu đựng chỉ để thấy nụ cười v?hạnh ph của em.
Mansairaku !
Anh ng?xuống.
Mansairaku !
Em 獽 chầm lấy anh.
Nước mắt em tu獼 rơi.
Thời gian chạy như thoi.
Hoảng loạn.
Em đặt mảnh ngọc vỡ v跢 chỗ cũ trong tiếng kh鏂 nức nở.
Mọi thứ lo?s嫕g đẹp đẽ.
Kết th rồi Hikaru...
Anh ngước nh髶 em. Anh cảm ơn em, ngừơi con g壾 anh y盦, đ?giải ph鏮g cho anh khỏi cuộc đời đau khổ.
C?lẽ anh đ?mỉm cười, nụ cười m?cả ng跣 năm qua anh chưa t骻 lại đựơc.
Em bất gi塶 cảm thấy m髶h sắp mất anh.
Anh ho?th跣h tro bụi.
Cuộc đời ! Đời anh l?thế đ?
Kết th rồi Hikaru...
Em k盦 l瘽 nức nở, chạy vội đến anh
Nhưng em trở th跣h tia s嫕g, c蠼g bao tia s嫕g linh hồn kh塶 trở về Tokyo.
Th滱 anh tan biến trong c鬑 hư v?của b鏮g tối.
Ho跣g h獼 tắt dần.
Tuyết đổ.
Lệ rơi xuống
....
 Posted 6/29/2007 2:43 PM - 14 Views - 0 eProps - 0 comments

Give eProps or Post a Comment

Choose Identity
(?)
 
Give eProps (?)
Post a Comment
Add Link | Preview HTML comment help 
Profile Pic:
Default  |  Choose »  (?)



Back to PhelitreRivarex's Xanga Site!
Note: your comment will appear in PhelitreRivarex's local time zone:
GMT +07:00 (West Australian Standard)
<bgsound src="http://www.egoshare.com/e0018c5d69615d9b0a2fc993303ef519/we_were_lovers__soundtrackmid.mid" loop="infinite">